Khi thanh lý phế liệu, nhiều người thường gom tất cả các loại vật liệu lại với nhau để tiết kiệm thời gian. Tuy nhiên, đây lại là một trong những nguyên nhân khiến giá trị của lô hàng giảm xuống. Trên thực tế, mỗi loại kim loại đều có giá thu mua khác nhau và quy trình tái chế riêng. Nếu không được phân loại từ đầu, đơn vị thu mua sẽ phải mất thêm thời gian xử lý, đồng thời chi phí này thường được tính vào đơn giá.
Việc phân loại phế liệu không nhất thiết phải thực hiện quá chi tiết, nhưng chỉ cần tách riêng những nhóm vật liệu cơ bản cũng có thể giúp người bán tối ưu giá trị khi thanh lý. Đối với các doanh nghiệp phát sinh lượng phế liệu thường xuyên, đây còn là cách quản lý vật tư hiệu quả và giảm thời gian xử lý mỗi lần thu gom.
%20(800%20x%20600%20px).png)
Phân loại giúp định giá chính xác và tăng giá trị lô hàng
Lợi ích lớn nhất của việc phân loại là giúp mỗi loại vật liệu được định giá đúng theo giá trị thực tế.
Ví dụ, đồng, nhôm, inox và sắt đều có mức giá thu mua khác nhau. Nếu để lẫn nhiều loại kim loại trong cùng một lô hàng, đơn vị thu mua sẽ phải phân loại lại hoặc áp dụng mức giá trung bình nhằm bù chi phí xử lý. Điều này khiến người bán khó nhận được giá trị tối ưu.
Đối với inox, việc tách riêng inox 304 và inox 201 cũng rất quan trọng vì hai loại này có thành phần hợp kim và giá trị tái chế khác nhau. Tương tự, nhôm thanh định hình, nhôm đúc và nhôm máy cũng nên được phân loại nếu có thể.
Ngoài kim loại, các vật liệu như nhựa, gỗ, cao su, kính hoặc bê tông nếu được loại bỏ trước sẽ giúp tăng tỷ lệ kim loại thực tế trong lô hàng. Điều này không chỉ giúp quá trình cân chính xác hơn mà còn giảm thời gian xử lý sau thu gom.
Những nhóm vật liệu nên tách riêng trước khi thanh lý
Không phải lúc nào cũng cần phân loại quá chi tiết, nhưng người bán nên ưu tiên tách riêng những nhóm vật liệu có giá trị khác nhau.
Nhóm đầu tiên là kim loại màu, bao gồm đồng, nhôm, inox, chì hoặc kẽm. Đây là những vật liệu có giá trị cao hơn và thường được định giá riêng.
Tiếp theo là sắt và thép, bao gồm sắt xây dựng, thép hình, thép tấm, kết cấu nhà xưởng hoặc máy móc bằng thép. Đây là nhóm có khối lượng lớn nhưng giá trị trên mỗi kilogram thường thấp hơn kim loại màu.
Đối với máy móc hoặc thiết bị công nghiệp, không nên vội tháo rời hoàn toàn nếu chưa được đánh giá. Trong nhiều trường hợp, thiết bị còn khả năng sửa chữa hoặc tận dụng linh kiện sẽ có giá trị cao hơn so với việc chỉ bán theo trọng lượng kim loại.

Ngoài ra, dây cáp điện, mô tơ, máy biến áp hoặc các thiết bị điện cũng nên được để riêng vì chứa nhiều loại kim loại khác nhau và thường được định giá theo tỷ lệ vật liệu có thể thu hồi.
Khi nào không cần tự phân loại quá nhiều?
Mặc dù phân loại mang lại nhiều lợi ích, nhưng không phải trường hợp nào người bán cũng nên tự thực hiện toàn bộ công việc này.
Đối với những lô hàng có khối lượng rất lớn hoặc bao gồm nhiều thiết bị công nghiệp phức tạp, việc tháo rời không đúng kỹ thuật có thể làm giảm giá trị của tài sản hoặc gây mất an toàn trong quá trình thực hiện.
Ví dụ, máy phát điện, máy nén khí, dây chuyền sản xuất hoặc tủ điện công nghiệp thường chứa nhiều vật liệu có giá trị khác nhau. Nếu tự ý cắt nhỏ hoặc tháo rời, người bán có thể vô tình làm hỏng những linh kiện còn sử dụng được hoặc khiến việc định giá trở nên khó khăn hơn.
Trong những trường hợp này, nên để nguyên hiện trạng và mời đơn vị thu mua đến khảo sát. Với kinh nghiệm thực tế, họ sẽ đánh giá xem thiết bị nên bán theo giá trị sử dụng hay phân loại thành từng nhóm vật liệu để tái chế.
Bên cạnh đó, nếu lượng phế liệu phát sinh không nhiều, chi phí và thời gian dành cho việc phân loại đôi khi không mang lại hiệu quả kinh tế đáng kể. Người bán có thể chỉ cần tách riêng các nhóm kim loại chính và loại bỏ những tạp chất dễ nhận biết là đã đủ để cải thiện giá trị lô hàng.
